Isexxx.Sextgem.ComTrên con phố ngày nào giờ đây
chỉ còn mình em độc bước, cái
lạnh rất ngọt len lỏi qua lớp áo
len dày rồi ngấm vào da thịt
càng làm em cảm thấy cô đơn .
Hà Nội những ngày cuối năm,
phố không quá lạnh như mùa
Đông của năm trước mà cũng
chẳng tấp nập giống như buổi
tối cuối năm hôm nào mình
còn đi dạo cùng nhau. Sắp đến
Tết rồi, vậy mà sao em cảm
thấy dường như Hà Nội vẫn
còn yên ắng quá, cái yên tĩnh
đó là sự thật, hay là bởi “người
buồn cảnh có vui đâu bao giờ”?!

{Tải ảnh}Em vừa ngửa mặt lên trời vừa
bước đi, mặc cho những giọt
nước nhỏ li ti cứ đua nhau rơi
rơi rồi bám đầy vào da mặt. Em
chẳng biết phải gọi tên những
giọt nước đó là gì, là mưa bụi
hay chỉ đơn giản là làn hơi
sương của một buổi tối mùa
Đông. Bất chợt em phì cười khi
phát hiện ra hơi thở mà mình
vừa phả ra nhìn giống như một
làn khói. Bao kỷ niệm lại ùa về
khiến trái tim em cứ hoang
hoải không thôi.
Nhớ buổi tối cuối Đông năm
nào anh nắm tay dắt em đi qua
bao con phố, những giọt mưa
bụi bay bay rồi chợt đậu vào mi
mắt em khiến cho anh cứ ngẩn
ngẩn ngơ ngơ. Anh bảo rằng
ánh đèn đường đã làm những
giọt nước li ti đậu trên mi mắt
của em phát sáng. Lúc đó em
chỉ mỉm cười, nửa ngượng
ngùng, nửa thấy rằng sao mà
đôi lúc anh quá giống với trẻ
con. Đó cũng là buổi tối cuối
cùng chúng mình đi bên nhau
trước khi trở thành hai con
người xa lạ, một buổi tối có
mưa, có lạnh nhưng không có
nỗi buồn.
Ngày hôm nay cũng là một buổi
tối mùa đông, cũng lạnh, cũng
có mưa bụi bay bay nhưng lại
chẳng có anh cùng ở nơi này.
Em chẳng biết cảm giác hiện tại
là gì, chẳng biết mình đang vui
hay đang buồn, chỉ biết rằng
dường như trong em đang tồn
tại một thứ cảm giác gì đó từa
tựa sự nuối tiếc. Em không định
đi bộ vào con đường này, vậy
mà chẳng hiểu sao lại để cho
nỗi cô đơn đưa bước chân của
mình đi lạc. Em nhớ anh, nỗi
nhớ ấy không quá cồn cào
nhưng lại vô cùng dai dẳng
khiến cho đôi lúc tâm trí em cứ
bị ám ảnh bởi những hình ảnh
về anh. Nhưng chỉ là “đôi lúc”
thôi, bởi dù sao thì em vẫn
đang hướng cho mình trở thành
một cô gái sống thiên về lý trí.
Từng ấy thời gian đã trôi qua,
mọi chuyện cũng đang tạm lắng
xuống, vậy nên tốt nhất là em
tiếp tục giữ im lặng để cho mọi
thứ không bị khuấy động lên.
Em chẳng biết mình có còn yêu
anh hay không, có thể không,
mà cũng có thể là có. Em chẳng
biết mình vui hay buồn mỗi khi
nghĩ về anh, có lẽ là một loại
cảm xúc nằm ở khoảng lưng
chừng, xen lẫn và pha tạp cả
buồn lẫn vui. Em đâm ra hoài
nghi về tất cả mọi thứ, hoài
nghi cả bản thân và những cảm
giác của chính mình. Duy chỉ có
một điều mà bất cứ lúc nào em
cũng có thể chắc chắn, đó là
việc chưa bao giờ em cảm thấy
hối hận với quyết định chia tay
mà ngày ấy mình đã đưa ra.
Em biết, mỗi người sinh ra vốn
đã được ông trời định riêng cho
một số phận, có người thì chấp
nhận số phận ấy nhưng có
người lại đấu tranh hoặc tìm
cách để thoát ra. Đôi lần trong
suy nghĩ em cũng thấy mình
mạnh mẽ lắm, nhưng thực ra
em lại chẳng có đủ can đảm để
sống hết mình theo tiếng gọi
của trái tim. Có lẽ không chỉ
ngày hôm nay mà sẽ còn rất
nhiều những ngày về sau trên
con đường đời này em phải đơn
thương độc bước, có lẽ em sẽ
mãi mãi không bao giờ quên
anh được, nhưng cho dù thế
nào thì em cũng chỉ mãi mãi
nhớ anh trong âm thầm và
tưởng tượng về anh trong lặng
lẽ mà thôi.